Green Soul: Feed Your Soul | La Maison Verte WS

Green Soul: Feed Your Soul

Người ta thường nói: “Feed your soul” – hãy nuôi dưỡng vẻ đẹp nội tâm, để từ đó chữa lành tâm hồn và cảm nhận cái đẹp, sự bình yên trong cuộc sống.

Có người tìm thấy điều đó thông qua những tản văn nhẹ nhàng, những bản nhạc sâu lắng hay một chuyến đi xa với những đường chân trời bất tận. Với mình, mình đã tìm thấy thứ dịu dàng đó vào khoảnh khắc bàn tay chạm nhẹ vào cái mát của đất, sự mềm mại của đám rêu và trên những phiến lá xanh mướt.

Miền Ký Ức

Không có điện thoại, máy tính hay các thiết bị công nghệ hiện đại như bây giờ, tuổi thơ của mình được xây đắp lên từ những điều rất giản dị. Đó là sự háo hức chờ đợi bộ phim hoạt hình chỉ được coi vào một khung giờ cố định trên chiếc TV cũ, là sự say sưa qua những câu chuyện cổ tích người ta truyền tai nhau và có lẽ đã được “thêm thắt” trong lời đám bạn, là những ngày hè rong ruổi dọc xuôi con mương nhỏ trên cánh đồng quê, khéo léo chộp lấy con chuồn chuồn đang bay là là trên mặt nước.

Green Soul: Feed Your Soul | La Maison Verte WS
Hình ảnh: Green Soul: Feed Your Soul

Ngày ấy, có đứa trẻ mong muốn trở thành một siêu anh hùng đánh bại những con quái vật xấu xa để giải cứu thế giới, có đứa lại mơ ước làm công chúa trong tòa lâu đài phủ đầy hoa hồng, hay một nàng tiên nhỏ trong thế giới đầy phép màu nơi cây cối hoa cỏ có thể nói chuyện với nhau. Những giấc mơ viển vông ấy dẫu mong manh nhưng đã gieo vào trong tâm hồn chúng ta – những trang giấy trắng hạt giống đầu tiên của sự dịu dàng và tin tưởng rằng cuộc đời sẽ thật hiền hòa.

Green Soul: Feed Your Soul | La Maison Verte WS
Hình ảnh: Green Soul: Feed Your Soul

Riêng bản thân mình, mình đã luôn mơ về một khu vườn cổ tích. Một khu vườn có thể giữ lại tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ trưa hè, có thể cất giữ những câu chuyện cổ tích không bao giờ cũ, có thể cho mình trú ngụ mỗi khi muốn trốn khỏi những ồn ào của thế giới ngoài kia. Trong khu vườn ấy, mình có thể tưởng tượng ra một hồ nước bé xinh với lũ chuồn chuồn, vài khóm hoa đủ sắc màu, và một chiếc ghế gỗ cũ kỹ để mình có thể ngồi đọc đi đọc lại những câu chuyện ngày xưa. Nó hiện hữu mỗi khi mình nhắm mắt lại, trong những giấc mơ trẻ thơ và trong những nét vẽ nguệch ngoạc trên trang giấy, cả một thế giới cổ tích đã mở ra. Một khu vườn được tưới tắm bằng lời ru của mẹ, bằng những mẩu chuyện kể mỗi tối trước khi đi ngủ, bằng những ước mơ ngây ngô trong lời bàn tán của lũ trẻ con. Mình luôn tin rằng sẽ có ngày mình biến chúng thành hiện thực, chứ không phải mơ ước viển vông. 

Gọi Giấc Mơ Về

Và rồi cứ thế trôi, những câu chuyện ngày xưa đã dần bị lấp đi bởi lớp bụi vô tình của thời gian. Những đứa trẻ năm ấy dần lớn lên và rời xa mảnh đất quê hương, tới những thành thị lớn. Lịch học, công việc, deadline, sự hối hả nơi thành phố, tiếng xe cộ ồn ào đã lấp dần khoảng trời yên tĩnh trong tâm hồn. Chúng ta quen sống trong những căn phòng bê tông nhiều hơn là ngoài thiên nhiên, quen coi cây xanh như vật trang trí nhiều hơn là một sinh thể cần được chăm sóc. Khu vườn ngày thơ bé chìm vào giấc ngủ dài, chỉ còn thấp thoáng trở lại đôi khi trong mơ, hoặc trong những khoảnh khắc hiếm hoi ta chợt lắng lòng.

Green Soul: Feed Your Soul | La Maison Verte WS
Hình ảnh: Green Soul: Feed Your Soul

Thế nhưng, chỉ cần một lần chạm tay vào đất, nâng niu một nhành cây, hay đơn giản tưới một chậu hoa nhỏ, ký ức ấy lại trở về. Mình còn nhớ rõ lần đầu khi biết đến sự tồn tại của một thứ gọi là “Terrarium” . Lúc đó, trong đầu mình đã vang lên một tiếng thì thầm “đây rồi”. Và lần đầu tiên trong cuộc đời, mình đã hiện thực hóa giấc mơ của bản thân, tự tay sáng tạo nên một chiếc Terrarium. Một khu vườn nhỏ đã được tái hiện trong chiếc bình thủy tinh khép kín, chỉ có ít đất mịn, vài viên sỏi trắng, một mảng rêu mềm và một chồi cây nhỏ. Khi đặt hòn sỏi vào đúng vị trí, mình bỗng thấy như cả miền ký ức về khoảng trời tuổi thơ quay về. Khi chạm vào lớp rêu xanh êm, mình nghe thấy tiếng vọng rất quen, như thể khu vườn tuổi thơ đã mở cửa trở lại. 

Green Soul: Feed Your Soul | La Maison Verte WS
Hình ảnh: Green Soul: Feed Your Soul

Cây cỏ có cách riêng để chạm tới ta. Chúng không nói lời nào, nhưng vẫn thì thầm một ngôn ngữ rất sâu. Khi ta cúi xuống chăm sóc, ta nhận ra mình cũng đang chăm sóc chính tâm hồn mình. Khi ta kiên nhẫn chờ một mầm non nhú lên, ta cũng học lại sự kiên nhẫn dành cho bản thân. Và khi nhìn một mảnh xanh lớn dần, ta chợt thấy lòng mình dịu lại, nhẹ nhàng như được an ủi.

Có lẽ điều đẹp nhất ở việc tạo ra một mầm xanh mới không nằm ở thành quả, mà nằm ở khoảng lặng nó mang lại. Một khoảng lặng để ta được trở về với chính mình, để ta nhận ra rằng giữa lớp bụi của cuộc sống bộn bề vẫn còn đó một tâm hồn trẻ thơ đang khẽ đợi được gọi tên. Và chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ bé đó thôi, trái tim cũng đủ dịu lại, đủ hồi sinh sau những ngày khô hạn. 

Tựa như ánh nắng chiếu nghiêng qua khung cửa, đánh thức những giấc mơ còn dang dở đang ngủ vùi trong ta…